Hôm nay3
Tháng này11
Năm này156
Tháng Tư không chỉ hiện diện qua những vạt nắng hanh hao hay âm thanh râm ran đầu mùa của tiếng ve nơi tán lá. Với dân tộc đã trải qua bao bão giông của lịch sử, tháng Tư còn mang một âm hưởng rất riêng – âm hưởng của đoàn viên sau hành trình dài đẫm nước mắt của chia ly và mất mát.
Ngày 30/4/1975 không đơn thuần là một dấu mốc trong sách giáo khoa, mà là khoảnh khắc lịch sử được “vở òa” sau hai mươi mốt năm nén chịu trong khói lửa chiến tranh. Khi những chiếc xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập, đó không chỉ là sự tiếp quản một không gian địa lý, mà là sự vỡ òa của tình cảm dân tộc. Đất nước khi ấy như một cơ thể từng bị chia cắt, cuối cùng cũng tìm lại được những phần đã mất để liền da nối thịt, trở về trọn vẹn.
Ảnh minh họa
Người ta thường nhắc đến chiến thắng, nhưng có lẽ điều cần được cảm nhận sâu sắc hơn chính là cái giá của hòa bình. Hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có; nó được kết tinh từ những “tuổi mười tám, đôi mươi” – những con người đã dằn lòng rời xa gia đình, từ biệt mẹ già, vợ con để lên đường. Họ gửi trọn niềm tin vào ngày mai, nhưng không ít người đã nằm lại nơi đất lạnh, còn những người ở lại thì hóa đá trong nỗi chờ mong mỏi mòn.
Hãy lắng lòng để cảm nhận rằng, dưới lớp cỏ xanh yên bình hôm nay – như lời Phạm Đình Lân từng viết: “mỗi tấc đất là một cuộc đời có thật”. Những cuộc đời ấy đã hòa mình vào đất mẹ, thành sông, thành núi, gửi lại tuổi xuân để chúng ta có được bầu trời bình yên không còn tiếng bom rơi, có những mái trường êm ấm để học tập và nuôi dưỡng ước mơ. Mỗi bước chân hôm nay đều mang theo hơi thở và niềm gửi gắm của những người đã lặng lẽ hóa thân vào hình hài Tổ quốc.
Kỷ niệm ngày 30/4, xin đừng chỉ xem đó là một kỳ nghỉ lễ. Hãy dành cho mình một khoảng lặng để lắng nghe tiếng vọng của quá khứ trong không gian quen thuộc của trường lớp. Hãy nhìn vào những vết sẹo của lịch sử để thêm yêu dáng hình đất nước hôm nay. Bởi lòng yêu nước chân chính không nằm ở những lời nói hào nhoáng, mà thể hiện qua sự biết ơn âm thầm và ý thức sống xứng đáng với những thế hệ đã hy sinh xương máu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.”.
Tháng Tư này, dưới bầu trời tự do xanh thẳm, hãy để niềm tự hào dân tộc dâng lên trong trái tim tuổi trẻ. Hãy tiếp tục viết nên những trang sử mới bằng khát vọng, bằng đôi bàn tay kiến tạo và một trái tim luôn hòa chung nhịp đập với non sông. Bởi hòa bình không chỉ là di sản để thụ hưởng, mà còn là hành trình cần được gìn giữ và bồi đắp mỗi ngày bằng tình yêu thương và sự thấu hiểu sâu sắc.
Trần An Thịnh, Trường THPT Nguyễn Văn Linh